Khi Ana Barros lần đầu tiên bước tham gia khuôn viên Đại học Harvard, Mỹ với tư cách là học sinh năm nhất, cô cảm thấy lúng túng như thể dòng chữ "con nhà có điều kiện kinh tế eo hẹp" đã in trên trán bản thân.
Ngôi trường xinh tươi, toát lên vẻ phong phú ấy là định nghĩa quá xa lạ đối với cô gái sinh ra và lớn lên ở nông thôn Newark như cô. So với Harvard, cuộc sống trong ngôi nhà tìm trong khoảng tiền trợ cấp, thường xuyên phải lo nghĩ tới cái ăn cái mặc của gia đình Barros dường như phủ một màu xám, đối lập hoàn toàn với sự tươi sáng tại ngôi trường bậc nhất nhân loại.
Bác mẹ Ana Barros thiên cư trong khoảng Colombia đến bang New York trước khi cô chào đời. Nhì người nói tiếng Tây Ban Nha và Ana chỉ học tiếng Anh tại trường.
Khi nhận thư trúng tuyển từ Harvard kèm thông báo về suất học bổng cô nhận được, Ana nhân thức sẽ không còn phải trải qua những 04 tuần ngày sống cập kênh như bác mẹ.
Năm nhất, nữ sinh trong khoảng Newark lựa chọn phòng ký túc xá đơn vì cô sợ chẳng thể hòa nhập với bạn cùng phòng ví như sống tầm thường với người tới trong khoảng tầng lớp cao.
"Bạn sẽ thấy tín hiệu phân biệt tầng lớp phường hội ở khắp mọi nơi, trong khoảng cách ăn mặc, nói chuyện", Ana, hiện là học sinh dăm ba ngành Phường hội học, nói.
Trong hai năm đầu học tại Harvard, cô thậm chí ngại rỉ tai trong lớp vì thường phát âm sai dù cô nắm bắt nghĩa các trong khoảng nhưng ít khi đọc thành tiếng và dù nói sai, cũng không khách hàng nào biết để sửa hộ cô.
Mang theo tự ti, Ana sống khép bí hiểm khi mà bằng hữu xung quanh gấp rút khiến quen, bắt cặp với nhau. Cô đầy đủ bị loại khỏi mọi hoạt động tập thể.
Sau đó, Ana dần trở thành thân thương với nhì bạn học khác cùng sinh ra từ mái ấm nghèo. Trừ nhì người họ, cô nhường nhịn như chơi thì thầm với bạn nào khi chủ đề của khách hàng học là thứ mà nữ sinh nhà có năng lực tài chính thấp như cô chẳng thể với đến.
Đôi khi, giảng sư đòi hỏi học sinh trong lớp nói về bối cảnh xuất thân của họ để bắt đầu cuộc luận bàn. "Trung lưu" hay "thượng lưu" là câu trả lời thông thường.
Về phần Ana Barros, mặc dù đã quen với việc san sẻ câu chuyện của bản thân mình với giảng viên, cô vẫn không hạn chế khỏi chút chạnh lòng và khó tính.
"Thỉnh thoảng, việc công nhận bản thân có năng lực tài chính thấp trước mặt bạn học là một việc cực kì khổ cực. Ai lại muốn trở thành đối tượng để những người khác bàn tán chứ?", nữ sinh năm 3 tâm can.
Ở Mỹ, việc theo học các trường thuộc Ivy League (đội ngũ 8 trường tư thục bậc nhất) nhường nhịn như đã được mặc định bỏ ra cho con em nhà giàu.
Đương nhiên, năm 2004, nhằm nhiều chủng loại hóa tầng lớp sinh viên mà đem đến thời cơ cho những học sinh có năng lực tài chính thấp, Harvard mở màn gói hỗ trợ vốn đầu tư. (Năm 1998, Princeton đã có chính sách gần giống và Yale thi hành trong khoảng năm 2005).
Theo đó, gia đình có mức thu nhập dưới 40.000 đô la Mỹ sẽ chẳng phải đóng học phí cho con. Chế độ hỗ trợ người có năng lực tài chính thấp đã tạo dựng ra cánh cửa các trường đại học hàng đầu thế giới đối với những học sinh có cảnh ngộ gian truân.
Song tài chính chỉ là chướng ngại trước tiên học sinh nghèo chạm chán phải trong công đoạn học tập tại một ngôi trường "thượng lưu".
Sau khi nhập học, đa số họ cảm thấy trơ trọi, bị xa lánh và mất tự tín. Dù được trợ cấp học phí và chi phí ăn ở, họ vẫn không đủ tiền để theo kịp mức chi phí phổ biến của bạn học. Phổ thông người cảm thấy họ không có quyền kêu ca hay cáo giác về bất kỳ yếu tố gì vì không muốn bị bình chọn là đen bạc.
"Mọi thứ đều là cơn sốc văn hóa", Ted White, sinh viên năm hai tại Harvard, nói.
Cậu lớn lên trong khu dành cho quần chúng công tích ở Jamaica Plain. Phụ thân cậu là lái xe ô tô buýt. Ted ra trường thủ khoa cùng lúc là sinh viên da trắng duy nhất trong lớp.
Ngay từ đầu, cậu cảm thấy Harvard chẳng phải là không gian dành cho những người có sinh ra như mình. Nhiều phần sinh viên trong lớp đều đã mở màn hoạt động kinh doanh hay khiến việc cho các đơn vị phi lãi (lấy vốn đầu tư trong khoảng phụ thân mẹ).
Cuộc sống trong trường không Ted không ít lần tự hỏi liệu Harvard có phải là sự chọn đúng mực.
Stephen Lassonde, người gánh vác phòng đời sống học sinh, cho biết những học sinh là người đầu tiên trong mái nhà học đại học thường cảm thấy gian nan. Các em phải tranh đấu với bạn dạng sắc riêng, cùng lúc cố gắng để vượt lên sự cản trở về mặt kinh tế.
"Chúng tôi luôn cố gắng cực kỳ để các em cảm thấy chính mình thuộc về Harvard. Dĩ nhiên, đôi lúc, bạn cùng phòng và bạn học lại vô tình đặt những em này khỏi vòng giao du", ông nói.
Hiện tại, Ana Barros là chủ tịch và Ted White là phó chủ toạ Hội Sinh viên Thế hệ thứ nhất - công ty cung cấp, phát hành sự đổi mới tích cực cho học sinh có cha mẹ không theo học đại học.
Sau hơn 3 năm hoạt động, đây trở thành thiên đường dành cho những học sinh có năng lực tài chính thấp nhất trường, nơi họ có thể gặp được ngôn ngữ tầm thường, giúp sức lẫn nhau vượt lên những khó khăn trong giai đoạn học tại ngôi trường vốn bỏ ra cho tầng lớp thượng lưu.
Nguyễn Sương / zing.vietnam
Có thể bạn quan tâm: Play Boys
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét