Cuộc sống thê thiếp chồng mà như địa ngục thì tìm đâu ra êm ấm. Khi chẳng thể sống phổ biến với đấng phu quân bạo hành, người hậu phi đã phải chấm dứt lòng để chọn lựa phương pháp ly hôn nhằm giải thoát cho bản thân và đã được tòa khắc phục ly hôn. Nhưng trong khoảng khi có quyết định khắc phục ly hôn của tòa án chị và con đã bị người chồng cũ đuổi ra khỏi căn nhà, phải sống cảnh “màn trời chiếu đất”.
Bạo lực làm cho một mái nhà vỡ lẽ
Không thể sống thông thường với người chồng bạo hành, chị Võ Thị Hồng Đ. (SN 1983, P.È cổ Quang Diệu, TP.Quy Nhơn, Bình Định) đã được tòa giải quyết ly hôn. Từ khi có quyết định ly hôn (29/12/2015), chị Đ. và con đã bị chồng cũ đuổi ra khỏi căn nhà thông thường, phải sống cảnh màn trời chiếu đất ngay bên cạnh căn nhà của mình. Chị Đ. rơi nước mắt kể về những thăng trầm của cuộc thế mình, quê chị ở xã Phước Thắng (H.Tuy Phước, Bình Định), chồng chị quê ở Cát Thắng (H.Phù Cát, Bình Định).
Năm 2004, sau khi kết hôn, hiền thê chồng chị tham gia thị trấn È cổ Quang quẻ Diệu (Quy Nhơn) mua nhà ở để tiện thể đi làm cho. Tới năm 2005, chị sinh con gái đầu lòng, năm 2007, sinh con thứ nhị. “Lúc mới quen, dù nhân thức chồng hay cờ bạc, nhưng vì yêu nên tôi bằng lòng, nghĩ lấy nhau rồi anh ấy sẽ đổi mới. Ai ngờ, vừa cưới nhau về anh đã lừa tôi lấy hết tiền, vàng cưới, nói đi mua cổ phiếu nhưng thật ra là tiêu xài hết.
Phát hiện sự việc, vợ chồng cãi nhau thì anh và mái ấm anh nói tôi xúi bẩy chồng bán tiến thưởng tiêu dùng”, chị Đ. nói. Mâu thuẫn mái ấm tích tụ dần, chồng chị ngày càng sa vào bài bạc, rượu chè, mỗi lần thua bạc, say rượu lại sinh chuyện với vợ con. “Con gái lớn mạnh khỏe nhưng con gái thứ hai sinh thiếu 04 tuần, hay đau bệnh nên tôi rất cực. Tổ chức kinh doanh giày thì làm cho thời vụ, lương thưởng cập kênh, tôi phải nghỉ ra ngoài chạy chợ mới có tiền nuôi con. Tình cảnh như vậy mà chồng tôi kiếm được đồng nào là nướng hết tham gia đỏ đen.
Sau khi ly hôn, chồng nhẫn tâm đuổi vợ con ra tuyến phố sống cảnh "màn trời chiếu đất" |
Mỗi lần hiền thê chồng ôm đồm nhau là anh ấy lại tấn công tôi. Có lần mới dọn mâm cơm, anh ấy mang cả nồi cơm hot đập tham gia ngực tôi, khiến tôi phải nằm bệnh viện mất năm, sáu ngày…”, chị Đ. khóc. Cực điểm của lần bị chồng bạo hành làm cho chị cố gắng ly hôn là sau lần chị nhập viện hơn 10 ngày tại bệnh viện đa khoa thức giấc Bình Định. Gia đình chồng muốn cho các anh chị em cùng sống trong căn nhà chung của hậu phi chồng chị nhưng chị không đồng ý nên bị chồng tiến công. “Ra viện ngày 31/10/2015 sau 11 ngày nằm viện, tôi viết giấy ly hôn, đồng thời viết đơn tố giác.
Phố đòi hỏi tôi bãi nại, chỉ giải quyết hành chính chồng tôi tội bạo lực mái nhà. Ngày 29/12/2015, TAND thức giấc Bình Định giải quyết ly hôn, tôi được quyền nuôi hai con, căn nhà là của cải bình thường chờ phân định. Chồng tôi mỗi 04 tuần phụ cấp nuôi con 800.000đ/bốn tuần/cháu”, chị Đ. kể. Thế nhưng, sau khi có quyết định ly hôn của tòa, anh T. cùng anh trai đã đuổi ba mẹ con chị Đ. khỏi nhà, và ít lâu sau thì xây tường bít luôn cửa ngõ nhà. Mẹ con chị Đ. phải tá túc tại lòng đường nhà hàng xóm.
Gần năm tháng sống trong cảnh màn trời chiếu đất, chị Đ. phải mua bán ve chai nuôi con. Nhì con chị (con lớn học lớp 5, bé nhỏ học lớp 3) sau giờ tới trường thì tự chăm nhau. Bậc thềm láng giềng là nơi ăn ở, sinh hoạt của ba mẹ con. Chúng tôi mua đến "nơi ở" của mẹ con chị Đ., khi mẹ đi làm cho, hai chị em đang chuẩn bị bài vở.
Sau một lúc e ngại, nhì bé dại cho nhân thức: “Từ ngày ba má không sống tầm thường, con không thấy mái nhà bên nội hỏi thăm lần nào. Bố có tới thăm một lần, hỏi mấy câu rồi xây gạch bít đường tham gia nhà, bè cánh con phải qua phần hiên nhà ngồi học bài cho đỡ nắng. Ở đó chỉ có mấy bộ đồ, sách vở, mùng mền… Ngày nào mẹ cũng cho tụi con ăn cơm hộp”.
Mua bán với chúng tôi, bà Trằn Thị Bích Ngọc, Chủ tịch Hội LHPN P.Trần Quang đãng Diệu cho nhân thức: “Trường thích hợp của gia đình chị Đ. có phổ biến vấn đề riêng giữa chị và mái nhà chồng nên chúng tôi khó can thiệp. Trong khi chờ phân xử của pháp luật, vừa qua chính quyền địa phương đã đến yêu cầu túa tường rào, cắt cửa để mẹ con chị Đ. vào nhà sinh sống”. “Hoài vọng của tôi là mấy mẹ con ổn định chỗ ở để các con học hành. Trong khoảng ngày ly hôn tới nay chồng cũ không quay về căn nhà này nữa, chỉ có người anh chồng hay gạnh lại và bắt nạt dọa mẹ con tôi. Tôi rất mong tòa án sớm có quyết định sau cuối về phân chia của cải”, chị Đ. nói.
Ly hôn kiệt nghĩa cạn tình
Đã từng tham dự phổ thông phiên toà ly hôn, ông Nguyễn Văn Lý, Hội thẩm dân chúng - TAND Hà Nội kiếm được thấy, hầu như phần nhiều những người cung phi phải kiếm được về mình phổ thông thiệt thòi do kiếm được thức kém, “ú ớ” về mặt pháp luật. Lối suy nghĩ “của chồng công hoàng hậu” đã làm đa dạng thanh nữ cả đời khiến lụng khó nhọc, tằn nhân thể tom góp mua của cải rồi lại để đấng phu quân đứng tên. Cho tới khi ra toà, phổ quát người than khóc, kêu oan là tài sản này do bản thân gây dựng nhưng rồi phải té ngửa ra vì chẳng thể chứng minh đó là của cải của bản thân mình.
Trường phù hợp của chị L.T.O. ở Vĩnh Tường, Vĩnh Phúc là một cảnh ngộ đau thương tiêu biểu mà ông Lý còn nhớ mãi. Lấy nhau trong khoảng những năm 1980, phi tần chồng chị O. có nhị mặt con. Hình thành và lớn lên ở vùng đất có truyền thống làm giàu, bà xã chồng chị O. cũng gia nhập tham gia đội quân mua sắm phụ tùng xe máy với những chuyến hàng tiến công trong khoảng Lạng Sơn về Thủ đô rồi toả đi khắp các tỉnh giấc phía bắc. Ăn nên khiến ra, nhì phi tần chồng dè xẻn được một số tiền lớn để mua căn nhà tại phố M.K., Thủ đô và mở một khu chợ sắm sửa phụ tùng xe máy ngay giữa trọng điểm thị trấn.
Vào đầu những năm 2000, chị O. bán căn nhà đất M.K. và sắm một vi la rộng 200m2 tại khu thành phố mới Linh Đàm giá trị 3 tỷ. Nhà cao cửa rộng, cửa hàng nở rộ xe ra, xe vào, hiền thê chồng con trẻ trong nhà đi đâu cũng có cái ô tô che mưa, che nắng... những tưởng phúc lộc đã tới toàn diện với chị O. Nào ngờ, vào một đêm đột nhiên xuất từ Lạng Sơn về Thủ đô, chị bắt gặp cô kế toán của siêu thị đang “mây mưa” với ông chồng trên chiếc giường ngủ của hai cung phi chồng.
Như một kẻ điên, chị xả thân cấu xé, sỉ nhục đối phương cho hả cơn giận dữ. Sau một thời gian tĩnh tâm, khi định lượng thứ cho người chồng thì chị thu được tin sét tiến công là cô kế toán kia đã có con với chồng chị được 4 04 tuần và chồng chị quyết định giữ lại đứa con đó của nhì người. Anh chồng trong cơn “say tình” còn bỏ nhà ra ở riêng với người tình kệ xác sự lên án, chửi bới của bạn bè, họ hàng.
Bị đẩy vào tuyến đường cùng, chị O đã quyết định ly dị và xây đắp lại cuộc thế với nhị con. Khi bị toà gọi tới về việc phân chia của nả, chị mới té ngửa ra vì đông đảo mọi của nả trong khoảng nhà xưởng, đất đai, cửa hàng đều đứng tên chồng chị, ngoại trừ chiếc xe máy mới tìm còn đứng tên chị. Khóc ngằn ngặt với thư ký tòa, chị kể về những năm bốn tuần gian nan dù bụng mang dạ chửa, một bản thân trên chiếc xe Minsk chạy đi giao hàng trong khoảng Vĩnh Phúc cho đến Phú Thọ, Tuyên Quang, Yên Bái.
Rồi những ngày thức khuya đi đánh hàng, trắng đêm chờ hàng, rồi dấn thân tranh cướp sứt đầu mẻ trán với những thương nhân khác để mua được hàng tốt, hàng rẻ... bao nhiêu năm chắt chiu, khem khổ là thế, nhưng ở giữa quan nha lý, nếu như không có chứng cứ nào chứng minh đó là của nả của bình thường thì chị sẽ mất trắng. Những khách hàng nào dự phiên toà hôm đó không khỏi cầm nước mắt khi thấy người thanh nữ đã bé dại rạc này vừa kể về những ngày lập nghiệp vừa run bần bật lôi từ trong túi ra bao nhiêu phụ tùng, ốc vít đã han rỉ vẫn được chị giữ làm cho kỉ niệm để chứng minh cho những chuỗi ngày gian khó của bản thân.
Rồi cả những tấm ảnh chụp cảnh hoàng hậu chồng con trẻ trong nhà quây quần vui vẻ bên ngôi nhà hay cửa hàng mới khánh thành cũng được chị lôi ra để khiến “chứng cớ” về khối của cải chung của nhì phi tần chồng. Trong lúc người hậu phi, người mẹ của nhị đứa con bản thân đang gian khổ khóc cằn cặt trước toà, thì người chồng, ở hàng ghế kế bên giữ khuôn mặt lạnh ngắt. Tới phiên mình giới thiệu, anh ta vẫn nhất thiết khăng khăng nhận ngôi nhà và siêu thị là tài sản riêng và anh ta có giấy má chứng minh quyền sở hữu những của cải đó.
Chỉ khi nguyên đơn đơn là bên người bà xã, đưa ra bằng cớ về giấy nộp tiền cho tổ chức kinh doanh nhà ở là do người hậu phi đi nộp, thì khuôn mặt đấng phu quân thất sắc, không còn giữ thái độ cố định, ngạo ngược như trước nữa. Và bằng chứng cuối cùng này, toà đã thừa nhận căn vi la đó là của nả phổ biến và chia cho mỗi hiền thê chồng người ấy trị giá. Còn siêu thị bán buôn phụ tùng xe máy thì thuộc về người chồng do không có bằng chứng chứng minh đó là của cải tầm thường.
Mỗi 04 tuần, đấng phu quân còn chu cấp cho hiền thê một vài tiền để nuôi dưỡng nhì con cho đến khi chúng 18 tuổi. Phiên toà xong xuôi, người bà xã ra về với nỗi đau vì sự thiếu nắm bắt nhân thức và quá tin tưởng của bản thân. Nhưng như lời chị nói với Ban hội thẩm, chị vẫn còn của cải quý nhất là hai đứa con và nhất mực chị sẽ xây đắp lại cuộc sống mới của ba mẹ con trên đống đổ nát này. Đấng phu quân đi về với một khối tài sản vĩ đại. Nhưng anh ta sẽ đương đầu bằng lương tâm với hai đứa con ruột của mình như thế nào đây?
Đừng biến ly hôn thành chuyện… cơm bữa
Bất cứ ai khi bước chân tham gia ngưỡng cửa hôn nhân đều mong muốn có cuộc sống viên mãn, vui vẻ. Nhưng khi cả nhì không còn nhìn tầm thường về một hướng, những rạn vỡ khởi đầu sinh ra, ly hôn là biện pháp sau cuối được đặt ra để xong xuôi sự vỡ lẽ của ái tình hoặc chấm dứt quan hệ gia đình tự nhiên còn vui vẻ.
Theo chuyên gia tâm lý Trịnh Trung Hòa, gánh nặng, sự tổn thương do ly hôn đem lại cho thiếu nữ lớn hơn đầy đủ so với nam giới. Có người sợ hãi, cay đắng cả đời, chẳng thể sắm lại hạnh phúc lần nữa. Ngoài những tổn thương, mất niềm tin, bị xúc phạm, gian nan khi phải bươn chải nuôi con, phụ nữ còn phải vượt lên hồ hết định kiến của xã hội đối với một người thiếu nữ ly hôn. Không ít người nghĩ rằng, thiếu nữ “không ra gì” thì chồng mới ruồng rẫy.
Những người không có yếu tố kiện nuôi con, phải nuốt nước mắt để con ở lại cho chồng nuôi còn bị tiếng là bỏ con, bị lên án, bình chọn về nhân cách. Đây cũng là rào cản làm cho thiếu phụ thiếu tự tín, sống dựa dẫm, không biết mến yêu phiên bản thân.
Hân Nguyên
Nguồn : Người đưa tinXem nhiều hơn: Đọc Báo Mới
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét